Khoảng cách thực tế còn lớn hơn khoảng cách về lý thuyết
Mà không chỉ có đội tuyển Thái Lan bỏ xa đội tuyển Việt Nam, nhiều
khía cạnh khác nói chung, nhất là ở khả năng quản lý CLB và quản lý nền
bóng đá, Thái Lan đều vượt hơn so với bóng đá Việt Nam.
Sở dĩ phải nói đến chuyện khoảng cách về lý thuyết và khoảng về trên
thực tế giữa 2 nền bóng đá Việt Nam và Thái Lan là bởi, trên lý thuyết,
với việc cách nhau 26 bậc, một đội bóng hạng dưới vẫn có thể chiến thắng
đội hạng trên.
Nhưng thực tế, bóng đá Việt Nam trong những năm gần đây, tầm đội
tuyển quốc gia không còn khả năng chiến thắng Thái Lan, nếu đối chiếu
lại kết quả của hàng loạt trận đấu ở các giải đấu chính thức giữa 2 đội
với nhau.
Cụ thể, gần nhất, đội tuyển Thái Lan thắng đội tuyển Việt Nam ở cả 2
lượt trận vòng loại thứ 2 World Cup 2018 – khu vực châu Á, trong năm
2015, 1 trận thắng 1-0 ở Bangkok và 1 trận thắng 3-0 ngay tại sân Mỹ
Đình.
Khoảng cách về trình độ giữa bóng đá Thái
Lan và bóng đá Việt Nam trên thực tế còn có thể cao hơn nhiều so với con
số 26 bậc trên bảng xếp hạng FIFA (ảnh: Gia Hưng)
Đấy đều là những trận thua rõ ràng về mặt đẳng cấp, về trình độ kỹ
thuật chơi bóng, về tư duy chơi bóng của đôi bên, chứ không đơn thuần là
cái thua của một hay một vài tình huống đơn lẻ.
Rồi cũng từ lâu, đội tuyển Thái Lan không còn coi đội tuyển Việt Nam
là đối trọng đáng kể nhất của họ ở các kỳ AFF Cup hoặc SEA Games (đối
trọng thực sự của người Thái thường là Malaysia và Singapore).
Thành ra, với dân trong nghề, thì trình độ của bóng đá Thái Lan và
bóng đá Việt Nam cách nhau nhiều lắm, chứ không chỉ là 26 bậc như trên
bảng xếp hạng của FIFA (Việt Nam hiện đứng 145, Thái Lan đứng 119).
Mà sự chênh lệch rõ ràng về tư duy chơi bóng, về kỹ - chiến thuật của
cầu thủ Thái Lan đến từ khâu quản lý và điều hành 2 nền bóng đá, khâu
định hướng phát triển bóng đá trẻ giữa 2 nước.
Khác biệt ở khâu định hướng và điều hành
Nói bóng đá Việt Nam không có tiền để phát triển thì không đúng. Thậm
chí, có thời, nhất là vào khoảng chục năm từ 2002 – 2012, bóng đá Việt
Nam tầm CLB còn được đánh giá là giàu nhất, chi tiền nhiều nhất Đông Nam
Á.
Thời đấy, giá trị của cầu thủ Việt Nam bỗng chốc tăng vọt, các CLB
trong nước tiêu tốn vài triệu USD mỗi năm. Nhưng ngặt nỗi, tiền chảy vào
bóng đá Việt Nam lại không giúp phát triển mô hình quản lý CLB, không
giúp phát triển cơ sở vật chất bóng đá tại các CLB, tại các sân bóng,
cũng không được đầu tư đúng hướng vào công tác phát triển nguồn cầu thủ
trẻ ở các đội bóng.
Tiền đấy chủ yếu chỉ dùng cho việc mua đi bán lại, nhập tịch cầu thủ,
để đến khi kinh tế khó khăn, các ông bầu lại thi nhau rút khỏi bóng đá,
hoặc đầu tư nhỏ giọt dần, để lại các CLB bóng đá vừa không có khả năng
sinh lợi từ chính bóng đá, tức là khả năng tự nuôi sống bản thân thông
qua bóng đá, vừa thiếu khả năng cung cấp nguồn cầu thủ cho tương lai.
Hậu quả là thế hệ cầu thủ hiện tại của bóng đá Việt Nam bị đánh giá
là kém xa so với thế hệ cầu thủ hiện tại của Thái Lan, sức cạnh tranh
của đội tuyển quốc gia và của các CLB trên đấu trường quốc tế cũng kém
hẳn.
Tất cả những điểm yếu vừa kể trên của bóng đá Việt Nam đều là những
điểm mạnh của bóng đá Thái Lan: Họ có giải vô địch quốc nội khoẻ mạnh
nhất, có nguồn cầu thủ dồi dào nhất và có đội tuyển mạnh nhất trong khu
vực Đông Nam Á, trở thành nền bóng đá trong khu vực tiếp cận gần nhất
với trình độ châu lục... Điều đó chứng minh vai trò điều hành của Liên
đoàn bóng đá Thái Lan hơn hẳn những nhà quản lý của bóng đá Việt Nam.
Người ta tự hỏi rằng trong thời điểm mà các ông bầu chi phối mạnh
hoạt động của giải quốc nội các năm trước, dễ dàng đến rồi đi khỏi giải
vô địch quốc gia, vai trò của cơ quan điều hành nền bóng đá ở đâu? Khi
các đội bóng trong nước chỉ lo mua – bán, nhập tịch cầu thủ ồ ạt mà
không quan tâm đến sự phát triển mô hình CLB theo đúng hướng chuyên
nghiệp, không đầu tư vào các thế hệ cầu thủ kế cận, cơ quan quản lý nền
bóng đá đã làm gì để siết chặt việc đấy?
Để giờ, người hâm mộ bóng đá nội cứ nhìn sang Thái Lan mà tiếc cho
một thời gian dài chúng ta có nhiều tiền mà không biết xài tiền, để giờ
cả nền bóng đá mất phương hướng và bị chính Thái Lan bỏ quá xa về mặt
trình độ!
Đăng nhận xét