Tam
su tham kin Nhìn theo chiếc bóng mờ nhạt của bố, tôi nói thầm trong nước mắt "Bây giờ, mẹ không cần đẹp nữa đâu bố ạ!"
Tôi
gọi mẹ là mẹ Đẹp. Ban đầu nghe tôi gọi, hàng xóm bụm miệng cười khúc
khích còn mẹ chỉ ngại ngần cúi mặt chẳng nói năng gì. Lâu dần, gọi nhiều
thành quen, mọi người cũng chẳng ai buồn cười vì cái tên ấy nữa.
Mẹ Đẹp xấu lắm. Xấu nhất làng. Cũng có
khi là nhất huyện, nhất tỉnh. Ngày xưa, nghe nói mẹ Đẹp cũng chẳng đến
nỗi nào. Chỉ từ khi húc phải một chiếc xe tải mới ra nông nỗi thế. Phần
đầu bị thương nặng, tuy thoát chết nhưng khuôn mặt đã biến dạng 1/2.
Cũng trong giờ phút thập tử nhất sinh ấy, bằng một sức mạnh phi thường,
mẹ Đẹp đã sinh hạ tôi, khỏe mạnh, kháu khỉnh khi cái thai chưa đầy 9
tháng.
Sau tai nạn khủng khiếp đó, bố tôi cũng
bỏ đi luôn. Từ bấy đến nay chẳng có tin tức gì. Họ hàng bên nội cũng
ngoảnh mặt làm ngơ, chẳng chút đoái hoài. Hai mẹ con chỉ còn biết nương
tựa vào nhau mà sống. Nhờ có tài may vá nên mẹ cũng có đồng ra đồng vào
lo cho tôi ăn học tử tế. Lớn lên một chút, tôi vừa đi học vừa phụ mẹ một
số công việc ở tiệm may, cuộc sống của hai mẹ con cứ thế trôi đi một
cách nhẹ nhàng. Tôi cũng chẳng bao giờ thắc mắc về bố như những đứa trẻ
mồ côi khác. Không có bố, tôi vẫn sống rất vui vẻ bên mẹ. Thế là đủ.
Đẹp đâu có nghĩa là hạnh phúc
Nói là không quan tâm nhưng đôi khi bố
vẫn hiện về trong giấc mơ của tôi, giống như trong ảnh. Trong tấm ảnh
cưới, bố mẹ thật đẹp đôi. Bố cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt toát lên vẻ đẹp
lạnh lùng đầy nam tính. Giá như không có tai nạn đó, nhan sắc của mẹ Đẹp
không bị hủy hoại, có lẽ bây giờ tôi đã có thêm vài đứa em và sống
trong một gia đình đông vui, đầm ấm.
Mỗi khi giật mình nghe tiếng thổn thức
bị kìm nén của mẹ trong đêm khuya, tôi lại nghĩ đến bố với hàng trăm câu
hỏi. Ông bà ngoại gọi bố là thằng khốn nạn, kẻ bạc tình. Nhiều người
cũng nghĩ về bố tôi như vậy. Chỉ có mẹ Đẹp là chẳng bao giờ nhắc đến bố,
chẳng bao giờ than thở, oán trách mà chỉ khóc thầm trong bóng tối.
Gần nhà tôi có ông Mão "gù" ế vợ. Ông
này là cán bộ xã, gia đình khá giả, có giáo dục nhưng phải cái thân hình
cù quăm cù queo nhìn hơi khó coi nên chẳng cô nào muốn về làm vợ. Không
ngờ ông này lại đem lòng say mê mẹ tôi. Ngày nào ông cũng đến nhà tôi
chơi, hôm thì may vá cái gì đó, hôm thì "thay mặt xã" đến động viên gia
đình, hôm lại mua cho tôi hộp bánh nhân dịp lĩnh lương. Kể ra, ông ấy
cũng là người thật thà, tốt bụng mà mẹ tôi cũng có đẹp đẽ gì hơn cho nên
tôi sẵn sàng tác hợp cho hai người.
Mới đầu, mẹ Đẹp nhất quyết không đồng ý,
cứ khóc mãi, lại còn cấm cửa không thèm tiếp. Nghe chừng ông gù nản
lắm, lần nào gặp cũng thấy mặt mày ủ rũ, buồn rười rượi, có hôm còn uống
rượu say khướt, ngồi khóc tu tu trước cửa nhà tôi.
Thương tình, tôi quyết định trở thành
ông tơ bà nguyệt tích cực giúp đỡ cho cuộc tình duyên này nên cơm nên
cháo. Mưa dầm thấm lâu, cuối cùng, mẹ Đẹp cũng phải xiêu lòng trước tình
yêu thắm thiết của ông gù.
Một đám cưới giản dị nhưng đầm ấm, đông
vui được tổ chức. Làng trên, xóm dưới, ai cũng mừng cho mẹ Đẹp và ông
gù. Dù sao mỗi người cũng là một cuộc đời và thật tuyệt vời khi những
cuộc đời này luôn cần được sống cho nhau.
Đưa dâu xong, tôi trở về nhà, thấy một
người đàn ông phong trần đang ngồi hút thuốc lá trên thềm, ánh chiều dát
vàng lên làn da rám nắng. Người đàn ông đó nhìn tôi, mỉm cười độ lượng.
Tôi biết đó là bố. Toàn thân tôi cuống quýt đến run rẩy. Cuối cùng tôi
cũng bật ra được một tiếng gọi nghẹn ngào trong vòng tay của bố.
Tối hôm ấy, tôi với bố uống đến say mềm.
Hóa ra ngày ấy, thấy mẹ tôi lần nào soi gương xong cũng khóc nức nở,
giận hờn vô cớ, bóng gió ghen tuông, bố vừa thương vừa giận nên đã lẳng
lặng ra đi với quyết tâm kiếm đủ tiền về đưa mẹ tôi đi phẫu thuật thẩm
mỹ, phục hồi lại khuôn mặt như xưa.
16 năm trời, bố lưu lạc lên Tây Nguyên,
mới đầu thì làm thuê làm mướn sau tích cóp được tiền mua rẫy, mua nương
trồng café. Vất vả ngần ấy năm trời bây giờ mới được một món tiền mang
về thực hiện ý định năm xưa thì đã muộn. Cuộc đời thật trớ trêu!
Hôm sau, bố quyết định trở lại Tây
Nguyên. Trước khi đi, bố ấn vào tay tôi một chiếc thẻ ATM bảo ở nhà đưa
mẹ đi phẫu thuật thẩm mỹ. Nhìn theo chiếc bóng mờ nhạt của bố, tôi nói
thầm trong nước mắt “Bây giờ, mẹ không cần đẹp nữa đâu bố ạ!”
Đăng nhận xét